Ngoài trường đình, bên cổ đạo.
Lẽ ra phải là cỏ xanh ngút ngàn, nhưng đầu thu đã tới, cỏ dại úa vàng nằm rạp trên đất, gió thổi qua kêu xào xạc. Trong đình bày tiệc tiễn hành, Lã Bố không đi xa mà chỉ về Tịnh Châu tạm trú, chuyến tiễn đưa này cốt ở tấm lòng.
Hứa Phong mỉm cười chắp tay: "Phụng Tiên cứ về doanh trại nghỉ ngơi chỉnh đốn, giờ Thìn ngày mai, tam quân đồng loạt xuất phát, thẳng tiến Bộc Dương, bình định Duyện Châu!"
Lã Bố gật đầu nhận lời. Sớm dẹp yên nơi này, hắn cũng sớm được trở về Tịnh Châu — Tào Tháo năm xưa tước binh quyền, đoạt căn cơ của hắn, món nợ này, nay phải đòi lại cả vốn lẫn lời.




